Cảm xúc suy tư của học sinh lớp 9 gửi thầy cô nhân ngày 20/11

TẢN MẠN NGÀY LẬP ĐÔNG

 

 

Trong thành công của em hôm nay

Có phần lớn là công của thầy

Trong nụ cười em hồn nhiên vui vẻ

Là tháng ngày trăn trở của cô

Có đi qua những chặng đường đời

Mới hiểu hết nỗi gian truân ấy

Cô ơi giờ đây bên trang giáo án

Cô vẫn miệt mài vì lớp trẻ tương lai

 

            Trong hành trình cuộc đời mỗi con người, ai chẳng có một người dìu dắt, nâng đỡ, có một người luôn là điểm tựa để ta đến với thành công. Đó chính là thầy cô-người lái đò tận tụy dành cả cuộc đời để đưa những người khách sang sông. Tôi nhớ một câu nói của Quách Mạt Nhược: “ Mặt trời mọc rồi lặn, mặt trăng tròn rồi khuyết nhưng ánh sáng của người thầy rọi vào ta sẽ còn mãi trong cuộc đời”, đúng vậy công lao của thầy cô thật to lớn và tôi sẽ không bao giờ quên đi cô- người đã mang đến nguồn sáng của tri thức và ước mơ.

          Thầy cô ! hai chữ thốt lên nghe thật thiêng liêng cao cả quá. Khi còn bé xíu, tôi đã từng nghĩ thầy cô là người nghiêm khắc và xa lạ. Nhưng ngay từ khi tới trường tôi mới biết rằng thầy cô thật là gần gũi thân thương. Giống như người cha, người mẹ hiền. Năm tháng trôi đi tôi đã học được rất nhiều điều từ các thầy cô khác nhau. Nhưng cô- là người khiến tôi cảm thấy thân thương nhất.

          Cô tôi, một người giản dị với mái tóc búi cao sau đầu, với những bộ quần áo giản dị mà sao lại in đậm trong tâm trí tôi đến lạ. Có lẽ là vì ánh mắt chan chứa yêu thương của cô khi nhìn lũ học trò tinh quái chúng tôi hay là vì những cử chỉ ân cần quan tâm tận tụy giảng bài, truyền những kiến thức mới mẻ cho chúng tôi. Hay chẳng vì lí do gì bởi thân quen gần gũi đến mức chúng ta chẳng nhận ra. Ấn tượng sâu sắc nhất trong lòng tôi có lẽ là nụ cười của cô. Nụ cười hiền từ ấy khiến tôi cảm thấy yên lòng quá. Nhớ những lần lên lớp tôi được điểm cao hay những lần lớp tôi phạm lỗi, nụ cười ấm áp của cô đều giúp chúng tôi cô gắng và tự tin hơn. Cô như một người mẹ dìu dắt tôi những bước đi chập chững, như một người bạn động viên tôi cùng tôi cố gắng và cũng là cô chắp đôi cánh cho tôi đến với bầu trời tri thức.

          Ở cô tôi cảm nhận được lòng yêu nghề tha thiết, cô luôn tìm cách để chúng tôi hiểu bài tốt nhất có thể, từ đó chúng tôi thêm yêu hơn việc học. Không những vậy cô còn dạy tôi cách làm người, cô dạy tôi phải biết yêu cuộc sống, biết quý trọng những điều giản dị nhất. Mỗi lời khuyên răn dạy dỗ của cô giúp cho những đứa học trò chưa hiểu chuyện như chúng tôi trưởng thành. Cô ơi chúng em học được rất nhiều điều từ cô, nhờ có cô mà chúng em mới biết sống sao cho có ý nghĩa, biết lắng nghe cảm nhận, biết yêu thương và biết chia sẻ.

Không lâu nữa là chúng em phải rời xa mái trường này nhưng chắn chắn rằng hình bóng của cô, lời nói của cô còn vang mãi trong tim. Thu qua rồi, đông cũng ngấp nghé đến. Tháng 11 ngày 20 sắp đến rồi cô nhỉ! Em mong cô vui từ những điều giản dị, hạnh phúc cuộc đời là sống vẹn một chữ “ thầy” từ thuở hồng hoang.

Bài tin liên quan
Tin đọc nhiều
Liên kết website
Thống kê truy cập
Hôm nay : 1
Hôm qua : 17
Tháng 12 : 173
Năm 2018 : 6.344